Tam quyền phân lập là gì?

450

Tam quyền phân lập là gì?

Tam quyền phân lập là gì

Tam quyền phân lập là chia quyền quản lý đất nước thành 3 nhánh quyền riêng biệt, gồm: Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp. Từ đó tổ chức các cơ quan và người đại diện theo 3 nhánh nói trên. Vậy mục đích chia như vậy để làm gì?! Mời xem tiếp…

Tam quyền phân lập để làm gì?

gối massage

Sự phân chia các quyền lực đó theo một cách thức sao cho chức năng của một nhánh chính quyền trong một vấn đề cụ thể thì bị giới hạn bởi chức năng của một nhánh khác có thẩm quyền về cùng vấn đề ấy hoặc về một vấn đề khác có liên quan. Thường được gọi là: “các biện pháp kiểm soát và đối trọng quyền lực lẫn nhau” – “checks and balance.” Về cốt lõi, đây là một hệ thống nằm ngay bên trong chính quyền nhằm đảm bảo tính trách nhiệm của chính quyền, được gọi là kiểm tra, giám sát bên trong. Vì sự kiểm tra này tạo ra một cơ chế mặc nhiên ai nắm và được phân công sử dụng quyền lực nhà nước cũng phải bị kiểm tra, theo nguyên tắc phòng ngừa, còn cơ chế kiểm tra được tiến hành từ bên ngoài hầu như chỉ được tiến hành một khi đã có hậu quả xảy ra. (theo Wiki)

Tam quyền phân lập vận hành ra sao?

Chức năng và quyền hạn mỗi nhánh như sau:

Lập pháp: Đại diện cơ quan lập pháp là Nghị viện/Quốc hội sẽ đặt ra luật pháp của quốc gia hay thông qua các đạo luật của các tổ chức khác trình lên. Ngoài ra còn quyết định tăng giảm thuế và thông qua việc tiêu dùng ngân sách.

Hành pháp: Chính phủ là cơ quan phụ trách điều hành mọi công việc của quốc gia, Tổng thống/Chủ tịch nước là người đứng đầu Chính phủ, tiếp theo là các Bộ trưởng, Người đứng đầu chính phủ phải do dân bầu lên. Ở các quốc gia không theo chế độ Tổng thống thì các Bộ trưởng phải do dân bầu lên thông modvigil 200mg qua Quốc hội. Ở các quốc gia theo chế độ Tổng thống thì các bộ trưởng do Tổng thống chọn và phải có sự đồng ý của Quốc hội bằng phiếu bầu. Nếu Quốc hội không đồng ý thì Tổng thống phải đề cử người khác. Quốc hội (tức dân) có quyền phế truất Tổng thống/Thủ tướng thì Quốc hội cũng có quyền phế truất Bộ trưởng khi các bộ trưởng xảy ra tiêu cực. Hệ thống cảnh sát là lực lượng vũ trang của chính phủ, được quyền bắt giữ nghi can theo luật pháp, nhưng không có quyền xử án và cũng không có quyền đặt ra luật pháp. Nếu các cảnh sát lạm quyền tự ý không làm theo luật, dân có quyền kiện ngược lại các cảnh sát. Cảnh sát trưởng địa phương cũng do người dân trực tiếp bầu ra.

Tư pháp: phụ trách xử mọi vụ án cho đất nước, nhân dân…. bao gồm 1 hệ thống Tòa án từ cấp nhỏ nhất cho đến Tòa án tối cao Quốc gia. Ở nhiều nước trên thế giới, để buy diazepam online đảm bảo Tư pháp độc lập, khi xử án không vướng vào tình trạng phe phái thì các Quan tòa (Thẩm phán) phải do dân bầu lên và phải là những người không có đảng phái, không đc quyền tham gia đảng, không đc quyền lập đảng. Khi tòa án xảy ra tiêu tực thì Quốc hội (tức dân) có quyền tố cáo và cách chức Thẩm phán. Tòa án chỉ có quyền xử án, không có quyền đặt ra luật pháp, cũng không có quyền bắt giữ người. Đừng đầu nhánh Tư pháp là Tòa án tối cao quốc gia, bao gồm 1 nhóm thẩm phán (thường là số lẻ) làm việc bằng cách bỏ phiếu… cơ quan quyền lực này có quyền phán quyết 1 đạo luật là vi hiến và bãi bỏ nó. Cơ quan này cũng có quyền phán quyết những việc làm vi hiến của Tổng thống.

Học thuyết tam quyền phân lập được áp dụng một cách phổ biến trong hiến pháp của các nước tư sản (mà điển hình là Hiến pháp Hoa Kỳ). Dựa trên học thuyết này, hiến pháp của các nước tư sản giao quyền lập pháp cho nghị viện (là cơ quan đại diện được bầu ra bằng tuyển cử, được coi là biểu hiện ý chí chung của quốc gia), quyền hành pháp cho chính phủ xanax bars (là cơ quan có trách nhiệm thực thi luật pháp đã được nhà nước ban hành), quyền tư pháp cho toà án (để phán xử những vi phạm pháp luật). Bên cạnh đó, tuỳ quốc gia, hiến pháp còn có nhiều quy định về mối quan hệ ràng buộc giữa ba cơ quan lập pháp, hành pháp và tư pháp. Ví dụ, theo Hiến pháp Hoa Kỳ, Nghị viện có quyền thông qua luật nhưng để có hiệu lực phải được Tổng thống ký phê chuẩn. Ngược lại, Tổng thống có quyền ký kết các điều ước quốc tế nhưng phải được Thượng viện phê chuẩn. Từ sau vụ Marbury kiện Madison, nhánh tư pháp ở Hoa Kỳ có quyền xem xét các đạo luật đã được ban hành liệu có vi hiến hay không.

Nguồn: sưu tầm Internet.

Bình luận bằng Facebook